“Hỡi anh, tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả. Đêm bắt đầu trải dài dưới bước chân đi. Sao trên cao nín thở, đến thời gian, trên đèo lả, nơi trong đêm chìm lặng…
Hỡi anh, tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả”…
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Em đâu ngờ anh còn nghe vang tiếng em trong tất cả những tiếng động ngù ngờ nhất của cái ngày sung sướng đó: Tiếng gió may thổi trên những cành liễu nhỏ, tiếng những giọt sương rơi trên mặt hồ, tiếng guốc khua trên hè phố… Ngần ấy thứ tiếng động ngân nga trong trí tưởng anh một thuở thanh bình nào, bây giờ đã gần im hơi, nhưng một đôi khi vẫn còn đủ sức làm ran lên trong ký ức một mùa hè háo hức, một đêm mưa bỗng trở về, gió cuốn từng cơn nhớ… Anh bỗng nhận ra anh vẫn còn yêu em, dù chúng ta đã xa nhau như hai thành phố”…
~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~
“Sương lam buông kín trên ngọn cây như khói của buổi chiều đang thắp hương cầu nguyện. Hỡi anh, tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả. Trong đám cỏ mây tiếng gió nào đang khóc, và trên trời những đám mây bay giống như những kẻ bại vong. Chiều trở về trong nỗi tiếc thương. Lòng ta ta không hiểu nữa là ai hiểu thấu…
“Hỡi anh, tình yêu giống như cái chết nuốt trôi tất cả”…
Hi, this is a comment.
To get started with moderating, editing, and deleting comments, please visit the Comments screen in the dashboard.
Commenter avatars come from Gravatar.